VQ
thư viện ĐLHC

Lẽ không thơ

lẽ không thơ, ngại rồi người khóc
trắng mắt dài đêm một nỗi sầu
tôi ở bên này, sao thấu được
những điều thầm tận đáy lòng đau

lẽ không thơ, bởi tình quá đẹp
ai biết rồi sao giữa ngọn từ
vô ý cuồng tay, tình gục chết
hẹn thề về ngủ giấc thiên thu

lẽ không thơ nữa, yêu dấu ạ
mà nhớ, đêm dài, biết về đâu?
thôi đành cho gió ngôn quật ngã
rối tóc thơ, sương tuyết bạc đầu

ngày mai yêu dấu vừa tỉnh giấc
lại cuộc tình ta nắng huy hoàng
có duyên nở thắm trong trái ngực
và những niềm vui hát rộn ràng

Nguyên Thy